[CHUYỆN CÔNG SỞ: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không giữ chỗ cho kẻ lười]

Hà Vũ là một cô gái xinh đẹp, làm việc ở công ty đã gần ba năm. Điều khiến cô khó chịu nhất là: những người vào sau lại lần lượt được thăng chức, còn cô thì vẫn “dậm chân tại chỗ”. Trong lòng Hà Vũ lúc nào cũng thấy… không công bằng.

Cho đến một ngày, cô nhận được thông báo có nguy cơ bị cho nghỉ việc. Bức xúc dồn lại, Hà Vũ tìm gặp Chủ tịch để “nói cho ra lẽ”.

Cô hỏi thẳng:

“Thưa Chủ tịch, tôi có bao giờ đi muộn về sớm hay vi phạm nội quy công ty không ạ?”

Chủ tịch đáp gọn:

“Không.”

“Vậy là công ty có thành kiến với tôi sao?”

Ông nhìn cô một lúc rồi nói:

“Đương nhiên là không.”

Hà Vũ càng nói càng bực:

“Vậy tại sao người ít kinh nghiệm hơn tôi lại được trọng dụng, còn tôi thì cứ mãi ở vị trí không quan trọng?”

Chủ tịch im lặng vài giây, rồi mỉm cười:

“Chuyện của cô lát nữa nói tiếp. Giờ tôi đang có việc cần xử lý. Sắp tới có đối tác đến khảo sát sản phẩm, cô giúp tôi liên hệ xem khi nào họ đến nhé.”

Hà Vũ đứng dậy đi ra, không quên buông một câu nửa đùa nửa mỉa:

“Vâng, đúng là nhiệm vụ quan trọng.”

Khoảng mười lăm phút sau, cô quay lại.

“Liên hệ được chưa?” Chủ tịch hỏi.

“Dạ rồi. Họ nói… tuần sau có thể đến.”

“Cụ thể thứ mấy?”

“Cái đó… tôi không hỏi kỹ.”

“Bên họ có mấy người?”

“Ơ… ngài có dặn tôi hỏi đâu ạ.”

“Họ đi máy bay hay tàu hỏa?”

“Câu này… ngài cũng không bảo tôi hỏi.”

Chủ tịch không nói thêm. Ông nhấc máy gọi Thanh Minh vào.

Thanh Minh vào công ty sau Hà Vũ một năm, hiện đã phụ trách một bộ phận. Cô nhận đúng nhiệm vụ giống hệt.

Một lát sau, Thanh Minh quay lại và báo cáo rõ ràng:

“Thưa Chủ tịch, đối tác sẽ bay chuyến lúc 3 giờ chiều thứ Sáu tuần sau, khoảng 6 giờ tối tới nơi. Tổng cộng 5 người, trưởng đoàn là anh Toàn – giám đốc bộ phận vật tư. Em đã trao đổi và thống nhất là công ty mình sẽ cử người ra sân bay đón.”

“Bên họ dự kiến khảo sát trong 2 ngày. Lịch chi tiết sẽ chốt khi họ đến và hai bên làm việc trực tiếp.”

“Để thuận tiện, em đề xuất sắp xếp họ ở Khách sạn Quốc Tế gần công ty. Nếu anh đồng ý, ngày mai em sẽ đặt phòng trước.”

“Và theo dự báo thời tiết tuần sau có mưa, em sẽ giữ liên lạc thường xuyên. Nếu có thay đổi em sẽ báo lại ngay.”

Hà Vũ đứng cạnh, mặt nóng bừng. Cô không nói thêm được gì, lặng lẽ quay về phòng làm việc.

Tối hôm đó, cô nhận được tin nhắn từ Chủ tịch:

Gửi Hà Vũ, dù làm ở đâu cũng hãy nhớ vài nguyên tắc này:

  1. Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không giữ chỗ cho kẻ lười.
  2. Vào một công ty, đừng chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền. Hãy học để bản thân xứng đáng với mức tiền mình muốn nhận.
  3. Không có ngành nào “dễ kiếm tiền”. Chỉ có người đủ năng lực mới kiếm được tiền bền vững.
  4. Làm việc ở đâu cũng sẽ có áp lực. Bực dọc, ức chế là bình thường – quan trọng là bạn xử lý nó thế nào.
  5. Nếu chưa kiếm được tiền thì hãy kiếm kiến thức.
  6. Nếu chưa có kiến thức thì hãy kiếm kinh nghiệm.
  7. Nếu chưa có kinh nghiệm thì hãy kiếm trải nghiệm.
  8. Khi tích đủ những thứ đó, tiền rồi cũng sẽ đến.
  9. Thay đổi thái độ thì mới thay đổi được vị trí. Thay đổi thái độ làm việc thì mới thay đổi được con đường sự nghiệp.
  10. Lý do khiến con người mông lung thường chỉ có một: đáng ra phải làm nhiều thì lại nghĩ nhiều, và làm quá ít.